Home / Tài liệu môn Ngữ văn / Văn mẫu hay lớp 12 / Trên đời này không có ai ta yêu bằng mẹ. Cũng không có ai ta làm khổ nhiều bằng mẹ của ta

Trên đời này không có ai ta yêu bằng mẹ. Cũng không có ai ta làm khổ nhiều bằng mẹ của ta

Nhà thơ Lưu Quang Vũ viết: “Trên đời này không có ai ta yêu bằng mẹ Cũng không có ai ta làm khổ nhiều bằng mẹ của ta.” Bạn hiểu thế nào về hai câu thơ trên? Từ đó hãy viết một bài văn nghị luận để nói lên cảm nhận của mình về mẹ.

Bài làm

Ngày còn bé tôi từng nghe một đoạn bài hát thế này:

“Mẹ là bậc thang để con bước đến đỉnh cao

Mẹ là ánh sao để con ước ao bao điều

Mẹ làm thật nhiều chỉ mong con yêu thành công

Mẹ chỉ ước ao cho mai sau con sẽ nên người.”

Đến hôm nay tôi lại đọc được một câu thơ của nhà thơ Lưu Quang Vũ:

“Trên đời này không có ai ta yêu bằng mẹ

Cũng không có ai ta làm khổ nhiều bằng mẹ của ta.”

Làm cho tôi chợt nhận ra rằng thật sự là như vậy. Bởi lẽ trên thế giới này có rất nhiều kì quan nhưng kì quan vĩ đại nhất chính là trái tim của người mẹ. Đối với bạn một tiếng “Mẹ!” có ý nghĩa thế nào tôi không biết, nhưng đối với tôi “Mẹ!” chính là tín ngưỡng.

tren doi nay khong co ai ta yeu bang me cung khong co ai ta lam kho nhieu bang me cua - Trên đời này không có ai ta yêu bằng mẹ. Cũng không có ai ta làm khổ nhiều bằng mẹ của ta

Trên đời này không có ai ta yêu bằng mẹ. Cũng không có ai ta làm khổ nhiều bằng mẹ của ta

Tại sao nhà thơ Lưu Quang Vũ lại nói: “Trên đời này không có ai ta yêu bằng mẹ”? Tại sao ư? Có lẽ ai cũng vậy từ khi sinh ra đã nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ. Người đầu tiên ta gặp khi chào đời cũng là mẹ. Và người “mang nặng đẻ đau”, bảo vệ chúng ta để chúng ta có thể bình an ra đời suốt chín tháng mười ngày cũng là mẹ. Ngay cả tôi cũng vậy, không biết các bạn thế nào nhưng khi tôi khi còn bé rất ít khi chơi với bố, bố tôi thường đi làm cả ngày đến tối mới về, vậy nên phần lớn thời gian tôi đều ở bên mẹ, có lẽ vậy mà tôi rất thân thiết với mẹ. Sau này khi lớn lên tôi càng thân với mẹ hơn, khi bước vào lớp Một mẹ là người dắt tay tôi bước vào trường, dạy cho tôi nhưng nét chữ đầu tiên trong cuộc đời. Khi tôi buồn bực mẹ là người đầu tiên phát hiện ra và hỏi han tôi. Khi tôi vui mừng người đầu tiên tôi muốn chia sẻ là mẹ. Khi trưởng thành tôi gặp rắc rối lúc tuổi dậy thì mẹ là người giúp tôi ổn định, không cảm thấy hoảng sợ nữa. Lúc tôi mắc lỗi lầm mẹ sẽ im lặng, dành không gian để cho tôi tự suy ngẫm, rồi sau đó mới giải thích cho tôi về lỗi lầm của bản thân. Không chỉ riêng tôi mà chắc hẳn ai cũng sẽ như vậy. Vì những gì mà mẹ làm cho ta, vì những tình cảm mẹ dành cho ta, vì sự bao dung, vị tha, dạy dỗ của mẹ, còn vì:

>> Xem thêm:  Tưởng Tượng Và Kể Về Mẹ Em Sau 40 Năm Nữa

“Mẹ!

Có nghĩa là duy nhất

Một bầu trời

Một mặt đất

Một vầng trăng

Mẹ không sống đủ trăm năm

Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát.”

Chính vì thế mà mỗi chúng ta đều dành cho mẹ – người sinh thành một tình cảm đặc biệt – đó chính là yêu. Nó không phải là tình yêu nam nữ, nó là tình yêu đối với ruột thịt, tình yêu đối với mẹ, đối với người là duy nhất, giống như chỉ có một bầu trời, như chỉ có một mặt đất, như chỉ có một vầng trăng, là độc nhất và không thể thay thế.

Vậy tại sao Lưu Quang Vũ lại viết: “Cũng không có ai ta làm khổ nhiều bằng mẹ của ta.”? Vì việc nuôi dưỡng con cái vốn dĩ không dễ dàng. Mẹ là người có thể làm tất cả vì con, sẵn sàng hi sinh bản thân để bảo vệ đứa con của mình. Có thể mẹ các bạn cũng tưng nói rằng: “ Dù mẹ không thể cho các con tất cả những gì con muốn nhưng mẹ sẽ cho con tất cả những gì mà mẹ có”. Đây chính là câu nói mà mẹ nói với ba chị em tôi trước ngày chị gái tôi vào đại học. Câu chuyện của tôi có lẽ sẽ là minh chứng rất rõ ràng cho câu thơ của nhà thơ Lưu Quang Vũ. Mẹ tôi sớm đã trở thành tĩn ngưỡng của tôi. Vì sao ư? Bố tôi, người mà tôi vô cùng kính trọng không hiểu vì sự thay đổi của cuộc sống hay sự biến đổi của thời gian mà bố tôi trở thành “kẻ nát rượu” trong lời nói của mọi người. Dần dà tôi cũng nhận ra sự thay đổi của người bố mà tôi vô cùng kính trọng. Bố tôi thường xuyên uống đến say mèm, không còn quan tâm đến gia đình như trước. Mỗi lần uống say bố tôi lại nằm vật vờ ở ghế, mặt đỏ tía tai. Khuyên không được, nói chẳng xong, rồi những cuộc cãi vã của bố mẹ tôi ngày càng thường xuyên. “Rượu vào lời ra”, những câu mắng chửi tưởng như không bao giờ có, lại được bố tôi nói ra trong căn nhà vốn dĩ vô cùng ấm áp. Dần dần mọi việc trong nhà đều do một mình mẹ tôi cáng đáng, trở thành người ”đứng mũi chịu sào” trong nhà. Ngày gặt lúa, ba mẹ con tôi gặt sau đó phải ôm từng bó lúa lên bờ. Ngày chị tôi thi Đại học bố tôi đã say mèm, tôi nhớ như in mẹ tôi rơm rớm nước mắt động viên chị tôi cố gắng thi tốt.Ngày đưa chị gái tôi đi nhập học ở Hà Nội, mẹ tôi lận đận một mình tìm phòng đưa chị xuống. Ngày em trai tôi vào lớp Một mẹ lại một mình chuẩn bị mọi thứ. Ngày tôi thi vào lớp Mười mẹ tôi dậy sớm nấu một nồi xôi đỗ, trước khi đi mẹ giúi vào tay tôi một nắm xôi nói rằng: “Ăn xôi đỗ cho đỗ đạt cao, bình tĩnh làm bài”. Dù gia đình tôi không đến mức giàu có, chỉ ở mức khá giả đủ ăn đủ tiêu nhưng mẹ luôn nói với chúng tôi: “Đưa nào muốn học Đại học, cứ học, mẹ vẫn còn nuôi được, mấy đứa cứ ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ, khổ mấy mẹ cũng lo được”. Mỗi ngày mẹ tôi đi không biết bao nhiêu chuyến, chở không biết bao nhiêu chè.

>> Xem thêm:  Phân tích hình tượng nhân vật Lorca trong bài thơ “Đàn ghi-ta của Lorca”

Có những hôm hái chè thì mẹ lại rang đến tận đêm. Nhiều lúc ngồi nói chuyện mẹ tôi nói: “Vì mấy đứa thôi, mẹ gắng được, còn bố mấy đứa…thôi làm gì có cái gì được hoàn hảo hết, được cái này mất cái kia”. Lúc đầu nói thật là tôi cũng rất bi quan, ghen tị, hay so sánh với bố các bạn khác nhưng nhìn thấy sự cố gắng của mẹ, bao nhiêu khốn khổ mẹ phải chịu, tôi cảm thấy bản thân không thể cứ mãi tiêu cực, từ đó mẹ trở thành động lực tiếp bước cho tôi, còn tôi lại càng cố gắng hơn nữa đạt được nhiều thành tích tốt vừa là giúp bản thân tôi nhưng cũng vừa muốn bù đắp phần nào sự khốn khó mà mẹ phải chịu đựng. Người mẹ luôn là người trực tiếp hoặc gián tiếp nhận lấy những đau khổ, vì con mà không ngại gì cả. Mỗi người phụ nữ họ đều mang trong mình sứ mệnh cao cả. Có lẽ vì vậy mà tôi càng thấm thía câu thơ của nhà thơ Lưu Quang Vũ.

Chính vì vậy đừng ai, đừng ai cả, không bao giờ được xúc phạm đến người mẹ của mình, cố gắng đừng bao giờ để mẹ phải buồn lòng. Càng nên phê phán những người có hành động bất hiếu với mẹ. Phải kính trọng người mẹ của mình, coi mỗi ngày như là ngày cuối cùng ở cùng mẹ mà phụng dưỡng. Khi có người đàn ông họ có thể lặng lẽ lui về phía sau, nhưng khi không có thì những người mẹ cũng không ngại gồng mình lên để gánh vác.

>> Xem thêm:  Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ

Vì vậy câu thơ của Lưu Quang Vũ quả thật rất đúng, từ đó ta hiểu rằng người phụ nữ nào cũng xứng đáng được trân trọng, vì họ sẽ trở thành những người mẹ trong tương lai. Còn những người mẹ họ xứng đáng được kính trọng, bởi họ vĩ đại như những vị tướng quân trên chiến trường vậy. Đối với tôi…một tiếng “Mẹ!” nó thiêng liêng đến mức không thể dùng một từ ngữ nào để có thể diễn tả. Với tôi…Mẹ là một anh hùng!

Check Also

hoccham img - Có ý kiến cho rằng: "Sóng đã thể hiện tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời". Ý kiến khác lại khẳng định: "Sóng đã thể hiện tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay". Ý kiến của anh chị

Có ý kiến cho rằng: "Sóng đã thể hiện tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời". Ý kiến khác lại khẳng định: "Sóng đã thể hiện tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay". Ý kiến của anh chị

Có ý kiến cho rằng: “Sóng đã thể hiện tình yêu truyền thống như tình …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *